Home
Home Chat Truyện
Down Trang Chủ » Blog » Truyện » Truyện Ngắn
share share share share Xem: 198

Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban Full

Ấy là vì ảnh không để ý anh George và Fred đã lén bỏ vô chén súp của ảnh mấy con bọ xít .
Tạm biệt nha.

Ron"
Harry đặt cái ống kính Mách lẻo bỏ túi lên cái bàn cạnh giường . Cái ống kính mách lẻo đứng im re trên cái để nhọn đầu một cách rất ư thăng bằng, phản chiếu mấy cây kim đồng hồ dạ quang. Harry nhìn ngắm món quà của Ron một cách sung sướng trong mấy giây, rồi cầm đến cái gói mà Hedwig đã đem về .
Bên trong gói này cũng là một món quà được gói ghém cẩn thận, một tấm thiệp và một lá thư. Tất cả đều do Hermione gởi:
Harry thân mến,
Ron đã viết thư cho mình và kể cho mình nghe về vụ bạn ấy gọi điện thoại trúng dượng Vernon. Mình hy vọng bạn vẫn yên lành .
Hiện giờ mình đang đi nghỉ ở Pháp và mình không biết làm thế nào mà gởi bức thư này cho bạn - Nếu họ mở thư ở Hải quan thì mình biết làm sao ? - May quá, con Hedwig xuất hiện vừa đúng lúc . Mình coi bộ con Hedwig muốn bảo đảm là phen này bạn phải có một món quà sinh nhật khác mọi năm một chút . Mình đã mua một món quà bằng cách đặt hàng bằng cú . Có một cái quảng cáo trên tờ Nhật báo Tiên Tri (mình đã đặt mua dài hạn báo giao tới tận nhà, nhờ vậy được cập nhật những gì đang xảy ra trong thế giới phù thuỷ, thiệt là thú vị .) Bạn có nhìn thấy cái hình của Ron và gia đình bạn ấy trong số báo ra cách đây một tuần không ? Mình cá là bạn ấy học được cả đống chuyện hay ho thú vịấy, mình thiệt tình phát ganh tỵ - phù thuỷ Ai Cập cổ xưa thì chắc chắn là hấp dẫn vô cùng .

Ở đây cũng có chút đỉnh lịch sử pháp thuật địa phương thú vị . Mình đã viết lại toàn bộ bài luận văn Lịch sử Pháp thuật của mình để bổ sung vào bài viết những điều mình vừa khám phá ra. Mình hy vọng bài luận của mình không đến nỗi dài lắm, nó chỉ dài hơn yêu cầu của giáo sư Binns có hai cuộn giấy da mà thôi.
Ron nói bạn ấy sẽ đi Luân Đôn vào tuần lễ cuối cùng của kỳ nghỉ hè . Liệu bạn có đi được không ? Dì dượng của bạn có cho bạn đi không ? Mình thực sự mong bạn có thể đi được . Nếu không thì tụi mình đành chờ đến lúc gặp nhau trên chuyến tàu tốc hành Hogwarts vào ngày một tháng chín vậy!
Thân ái,
Hermione.

Tái bút: Ron nói anh Percy đã trở thành Thủ lĩnh Nam sinh. Mình cam đoan là anh Percy rất khoái . Nhưng Ron thì lại không có vẻ vui lắm về vụ này .
Harry lại cười toét miệng khi để lá thư của Hermione qua một bên để mở món quà của cô bé . Nó hơi nặng . Đã biết rõ Hermione quá rồi, Harry chắc chắn đây sẽ là một quyển sách to đầy những câu thần chú cực kỳ khó . Nhưng hóa ra không phải . Tim Harry đập rộn ràng khi nó xé toạc tờ giấy bao để lộ ra một cái hộp da đen mịn màng với hàng chữ bạc được in trên nắp: "Bộ đồ lễ bảo quản chổi thần".
Harry thì thầm:

"Ái chà, cô nàng Hermione này!"
Nó kéo dây kéo để mở hộp ra nhìn vào bên trong.
Có một hũ to xi đánh bóng cán chổi thượng hạng hiệu Fleetwood, một cặp kéo cắt Đuôi chổi bằng bạc sáng choang, một cái la bàn nhỏ xíu bằng đồng để gắn vô cây chổi cho những chuyến du hành xa, và một cuốn Cẩm Nang Tự-Bảo-Quản Chổi Thần.
Ngoài bạn bè ra, cái khiến cho Harry nhớ Hogwarts nhứt chính là Quidditch, môn thể thao phổ biến nhứt trong thế giới phù thuỷ . Cái môn thể thao mà cầu thủ phải cỡi cán chổi thần, khá nguy hiểm, nhưng rất hồi hộp và Harry đã ngẫu nhiên mà trở thành tuyển thủ trẻ nhứt được tham gia thi đấu cho bất cứ Ký túc xá nào của Hogwarts trong vòng một thế kỷ qua. Một trong những phần thưởng mà nó nhận được nhờ tài năng chơi Quidditch là một cây chổi đua hiệu Nimbus 2000.

Harry đặt cái hộp bằng da ấy sang một bên và cầm lên món quà cuối cùng . Nó nhận ra ngay lập tức nét chữ ngoằn ngoèo xộc xệch trên lớp giấy màu nâu: còn của ai khác hơn là lão Hagrid, người giữ khóa trường Hogwarts. Nó vội xé lớp giấy trên cùng của gói quà để nhìn vào cái ở bên trong một cách háo hức . "Cái đó" bằng da và màu xanh lá cây. Nhưng Harry chưa kịp tháo hết lớp giấy gói bên ngoài ra, thì cái vật bên trong ấy đã hự lên một tiếng . Chưa biết đó là cái gì, chỉ biết nó đang táp chách chách, như thể có mồm mép hẳn hoi vậy .
Harry thấy ghê đến ớn lạnh . Nó biết lão Hagrid không bao giờ cố ý gởi cho nó bất cứ thứ gì nguy hiểm: nhưng khổ nỗi, lão Hagrid lại không có quan điểm và nhận thức của người bình thường về cái gì là nguy hiểm, cái gì là không. Mọi người đều biết lão Hagrid từng kết bạn với những con nhền nhện khổng lồ, mua một con chó ba đầu hung tợn của mấy tay bợm nhậu ở quán rượu, và lén ấp trứng rồng bất hợp pháp trong căn chòi của lão.

Harry khều khều cái gói một cách căng thẳng . Cái gói lại táp nhặng xị lên. Harry bèn với tay cầm cây đèn trên bàn ngủ, nắm thật chắc trong một tay, giơ cao quá đầu, sẵn sàng phang cây đèn ấy vô con vật nguy hiểm trong cái bọc mà nó đang dùng tay kia xé nốt lớp giấy gói . Harry kéo cái vật đó, và từ trong bọc rớt bịch ra: một cuốn sách . Chỉ vừa mới kịp nhận ra cái bìa màu xanh xinh đẹp với hàng chữ chạm nổi của cái tựa sách bằng vàng: "Quái Thư Về Quái Vật", thì cuốn sách kỳ quái ấy đã nhảy dựng trên gáy sách rồi tất tả lạch bạch bò ngang qua cái giường của Harry, y như một con cua quái dị .
Harry thì thầm:

"Thôi rồi…"
Cuốn sách té nhào xuống khỏi cái giường, gây một tiếng vang to nghe loảng xoảng, rồi lật đật lê lết ngang qua căn phòng . Harry rón rén theo dõi nó . Cuốn sách chui vào dưới gầm bàn, trốn trong một vùng khuất tối om. Vừa cầu trời cho cả nhà Dursley say ngủ, không nghe được tiếng động vừa rồi, Harry vừa bò xuống sàn, tìm cách thò tay vô gầm bàn lôi cuốn sách ra.
"Ui da!"

Cuốn sách đớp tay nó một cái rồi chấp chới chạy qua khỏi Harry, vẫn bước lạch bạch bằng bìa và gáy sách . Harry loay hoay bò quanh, chồm tới, nhoài sang bên, ra sức đè cuốn sách xuống cho nó nằm yên. Ở phòng bên, dượng Vernon ngáy lên một tiếng vang như sấm .
Trong khi Harry vất vả giữ chặt cuốn sách đang ra sức vùng vẫy, thì Hedwig và Errol đứng coi một cách khoái trá . Một khi đã túm được cuốn sách trong tay, Harry vội vã bước tới cái tủ quần áo nhiều ngăn kéo, rút ra một sợi dây nịt, đem trói cuốn sách lại thật kỹ . Cuốn Quái Thư Về Quái Vật vùng vằng với vẻ giận dữ, nhưng không còn táp táp hay vỗ vỗ bìa sách nữa . Xong, Harry thảy cuốn sách kỳ quái lên giường, vói tay cầm tấm thiệp của lão Hagrid lên:

Cháu Harry thương nhớ,
Chúc mừng sinh nhật hạnh phúc!
Bác nghĩ cuốn sách này sẽ hữu ích cho cháu khi vào niên học tới . Bây giờ bác không nói gì thêm nữa . Chừng nào gặp cháu, bác sẽ nói .
Hy vọng đám Muggles đối xử tử tế với cháu .
Chúc cháu mọi điều tốt lành,
Bác Hagrid.

Harry hết hồn khi lão Hagrid cho rằng một cuốn sách ưa cắn nhặng xị sẽ trở nên hữu ích, nghe đúng là chuyện xúi quẩy . Nhưng nó cũng đặt tấm thiệp của lão Hagrid đứng cạnh thiệp chúc mừng của Ron và Hermione, miệng ngoác ra cười tươi hơn bao giờ hết . Bây giờ chỉ còn lại lá thư của trường Hogwarts.
Harry nhận thấy lá thư này hơi dày hơn bình thường . Nó xé phong bì, rút từ trong đó ra tờ giấy da đầu tiên và đọc:
Thân gởi cậu Potter,
Xin vui lòng lưu ý là niên học mới sẽ bắt đầu vào ngày 1 tháng 9. Tàu tốc hành Hogwarts sẽ khởi hành từ sân ga số Chín Ba Phần Tư tại nhà ga Ngã Tư Vua, lúc mười một giờ .

Học sinh năm thứ ba sẽ được phép viếng thăm làng Hogsmeade vào một vài ngày cuối tuần . Xin trình cho phụ huynh hoặc người bảo trợ ký vào tờ đơn cho phép kèm theo đây.
Thân ái,
Giáo sư McGonagall
Phó Hiệu Trưởng .

Harry rút ra tờ đơn cho phép đi thăm làng Hogsmeade, nhìn tờ giấy da một hồi, nụ cười trên mặt nó từ từ tắt lụi . Cuối tuần mà được đi thăm làng Hogsmeade thì khoái biết chừng nào . Harry biết đó là một ngôi làng phù thuỷ, cả làng đều là phù thuỷ, nhưng nó chưa bao giờ có dịp đặt chân tới . Vấn đềlà phải làm cái cách gì đây để cho dì Petunia và dượng Vernon chịu ký vô tờ đơn cho phép này?

Harry ngó lên cái đồng hồ báo thức. Bây giờ đã hai giờ sáng. Nó quyết định là sáng mai thức dậy hãy lo nghĩ tiếp đến cái đơn cho phép đi thăm làng Hogsmeade. Còn bây giờ thì leo lên giường, chồm ngang qua giường để gạch bỏ bớt một ngày trên tấm lịch nó tự chế, để đếm ngược từng ngày còn lại của một mùa hè quá dài, trông ngóng cho chóng đến ngày trở về trường Hogwarts. Rồi Harry gỡ cặp mắt kiếng ra, nằm dài xuống, mắt vẫn mở to, nhìn mãi ba tấm thiệp sinh nhật để trên bàn.
Mặc dù là đứa trẻ bất thường về đủ mọi mặt, nhưng giây phút này Harry Potter cũng có cảm giác như bất cứ một đứa trẻ bình thường nào khác: sung sướng vì hôm nay là sinh nhật của mình, tuy đây là lần đầu tiên trong đời Harry có được niềm sung sướng đó.




CHƯƠNG 2

SAI LẦM LỚN CỦA CÔ MARGE

Sáng hôm sau, khi Harry đi xuống nhà để ăn điểm tâm, thì nó thấy cả ba người của nhà Dursley đã ngồi đâu vô đó quanh cái bàn ăn trong nhà bếp rồi . Mọi người đang xem truyền hình . Cái máy truyền hình mới toanh vừa bóc tem gỡ nhãn ấy là món quà mừng-con-về-nhà-nghỉ-hè dành cho Dudley. Thằng anh họ núc ních này của Harry đã không ngừng lải nhải than phiền về quãng đường dài mà nó phải ục ịch đi từ cái tủ lạnh trong nhà bếp đến cái máy truyền hình trong phòng khách . Nay thì Dudley hầu như ở lỳ luôn trong nhà bếp gần hết ngày hè . Cặp mắt heo ti hí của nó cứ dán dính lên màn ảnh nhỏ, và cái cằm năm lớp nọng của nó không ngừng đung đưa do động tác nhai nhồm nhoàm liên tục .

Harry ngồi xuống giữa Dudley và dượng Vernon, một người đàn ông cao to như một con bò với cái cổ nhỏ xíu và một bộ ria vĩ đại . Chẳng những không chúc mừng Harry một sinh nhật hạnh phúc, mấy người trong nhà Dursley thậm chí còn không tỏ một dấu hiệu gì chứng tỏ là họ có nhận thấy Harry bước vào phòng . Nhưng mà Harry cũng đã quá quen với sự ghẻ lạnh này rồi, nên chẳng hơi đâu mà buồn . Nó tự lấy cho mình một miếng bánh mì nướng rồi ngước lên ngó người đọc tin trong truyền hình . Ông ta đang tường thuật nửa chừng câu chuyện một tên tù vượt ngục .
"xin công chúng hãy cảnh giác là Black có vũ trang và cực kỳ nguy hiểm . Một đường dây nóng đặc biệt đã được thiết lập, bà con nên lập tức báo cáo cho chính quyền khi thấy bất cứ tông tích nào của Black."

Dượng Vernon ngước mắt khỏi tờ báo, ngó chằm chằm vô mặt tên tù trên màn ảnh, khịt khịt mũi:
"Cần quái gì phải báo cho người ta biết thằng tù đó lợi hại! Cứ trông cái bộ dạng của nó là biết, đồ lười biếng rác rưởi! Coi cói đầu tóc của nó kìa!"
Dượng ném một cái nhìn xéo vào Harry. Mái tóc rối bù của nó luôn luôn là nguồn cơn khó chịu của dượng Vernon. Tuy nhiên, Harry thấy nó còn chải chuốt tươm tất chán nếu đem so sánh với bộ dạng của người đàn ông trên màn ảnh truyền hình . Ông ta có một gương mặt hốc hác ẩn sau những nùi tóc rối, xỉn màu, dài tới cùi chỏ .
Gương mặt tên tù biến mất để lại hiện ra xướng ngôn viên của đài truyền hình:
"Bộ trưởng Nông nghiệp và Ngư nghiệp sẽ thông báo vào ngày hôm nay..."
Dượng Vernon quát tháo, trừng mắt giận dữ nhìn ông xướng ngôn viên của đài truyền hình:

"Ủa ? Tiếp đi chứ! Sao chẳng thông báo gì cho người ta biết thằng điên đó đã vượt từ cái ngục nào ? Đưa tin khơi khơi mà làm gì! Dám thằng điên đó hiện giờ đang lảng vảng ngoài đường không chừng!"
Dì Petunia lăng xăng đi quanh phòng, chăm chú ngó chừng qua cửa sổ nhà bếp . Dì có một thân hình xương xẩu và một bộ mặt ngựa dài thoòng . Harry biết tỏng dì Petunia chỉ những mong sao được làm cái người quay số đường dây nóng để mật báo tin về tên tù vượt ngục . Dì là người đàn bà tọc mạch nhứt thế giới và đã tiêu phần lớn thì giờ trong đời mình để rình ngó nghe ngóng những người hàng xóm chán phèo luôn nghiêm chỉnh tuân thủ luật pháp .
Dượng Vernon dộng nắm tay tím rịm tổ chảng của dượng xuống bàn một cái đùng, nói:
"Không biết tới bao giờ họ mới hiểu ra rằng đối với cái lũ người đó thì chỉ có một cách treo cổ chúng là xong!"
"Rất đúng!"

Dì Petunia hùa theo chồng ngay, mắt vẫn đảo qua giàn đậu tây của nhà hàng xóm .
Dượng Vernon hớp cạn tách trà, liếc nhìn đồng hồ, nói thêm:
"Anh phải đi ngay thôi, Petunia à, chuyến tàu của Marge sẽ đến lúc mười giờ ."
Đang thả tâm trí bay bổng với bộ Bảo trì Chổi thần trên lầu, Harry đột ngột bị lôi tuột xuống mặt đất khi nghe câu nói đó của dượng Vernon. Nó vuột miệng nói:
"Cô Marge hả ? Hổng ... hổng lẽ ... cổ tới đây ?"

Cô Marge là em gái của dượng Vernon. Mặc dù cô ấy không có dây mơ rễ má huyết thống gì với Harry, nhưng Harry vẫn buộc phải gọi cô Marge là cô suốt đời .
Cô Marge sống ở nông thôn, trong một ngôi nhà nằm giữa khu vườn rộng . Trong khu vườn đó, cô nuôi một lũ chó Bun. Thường thì cô không hay ở lại nhà dượng Vernon cho lắm, bởi vì cô không thể nào chịu nổi cảnh xa cách lũ chó quí báu của cô. Nhưng những lần đến thăm thưa thớt của cô cũng đủ lưu lại trong tâm trí Harry những nỗi kinh hoàng sâu sắc .
Nhớ hồi sinh nhật thứ năm của Dudley, cô Marge đã quất bầm giập hai ống quyển của Harry để cấm không cho nó đụng tới cái tượng phát ra tiếng nhạc của Dudley. Vài năm sau, cô Marge lại xuất hiện vào dịp lễ Giáng sinh, tặng cho Dudley một người máy được vi tính hóa, còn Harry thì được cô tặng cho một hộp bánh qui dành cho chó . Trong chuyến viếng thăm gần đây nhứt của cô Marge, khoảng một năm trước khi Harry nhập học trường Hogwarts, Harry xui xẻo vô tình dẫm phải chân của con chó mà cô Marge cưng nhứt . Con chó Ripper đó bèn rượt Harry chạy giáp vòng khu vườn, và buộc Harry phải leo tọt lên cây. Cô Marge cũng chẳng thèm gọi con chó cưng lại để nó buông tha cho thằng bé . Harry đã phải ngồi run cầm cập trên cây cho đến quá nửa đêm. Những chuyện đó cho tới bây giờ vẫn còn là trò cười bể bụng cho Dudley.

Dượng Vernon gầm gừ:
"Cô Marge sẽ ở lại đây một tuần lễ ."
Dượng xỉa một ngón tay múp míp vào mặt Harry đe dọa:
"Và sẵn đây, tao cần phải dặn trước mày vài chuyện cho rõ ràng, trước khi tao đi đón cô ấy ."
Dudley gỡ con mắt nó ra khỏi màn ảnh truyền hình, nở nụ cười tự mãn ngô ngố . Đối với Dudley, cách giải trí khoái nhứt là xem cha nó, ông Dursley, hành hạ đứa em họ Harry.

Dượng Vernonlại gầm gừ:
"Thứ nhứt, mày liệu hồn ăn nói cho tử tế khi nói chuyện với cô Marge, nghe chưa!"
Harry đáp một cách chua chát:
"Dạ được, nếu cô ấy cũng nói năng tử tế khi nói chuyện với cháu ."
Làm như không nghe thấy câu trả lời của Harry, dượng Vernon nói tiếp:
"Thứ hai, cô Marge không biết gì hết về sự bất bình thường của mày; cho nên tao không muốn có bất kỳ ... bất kỳ trò nhó nhố nào xảy ra khi có cô ấy ở đây; mày liệu hồn mà cư xử, nghe không ?"
Harry nghiến chặt răng đáp:

"Cháu sẽ cư xử đàng hoàng nếu cổ cũng vậy ."
Đôi mắt ti hí của dượng Vernon lúc này chỉ còn là hai đường kẻ nhỏ xíu trên gương mặt đỏ au của ông.
"Và thứ ba, chúng ta đã nói với cô Marge là mày học ở "Trung tâm Thánh Brutus chuyên Giam giữ Thiếu niên Phạm tội Không Cải hoá nổi ."
Harry hét lên:
"Cái gì ?"

Dượng Vernon bụp ngang:
"Mày phải chấp nhận câu chuyện đó, nghe không thằng oắt con, nếu không mày sẽ gặp chuyện chẳng lành!"
Harry ngồi lặng, mặt trắng bệch, giận uất lên, trợn trừng mắt ngó dượng Vernon, không thể nào tin được điều tai nó vừa nghe. Cô Marge sẽ đến ở chơi tại nhà này một tuần lễ, đúng là không còn món quà sinh nhật nào tồi hơn mà gia đình Dursley có thể tặng cho đứa cháu mồ côi, kể cả so với đôi vớ cũ của dượng Vernon mà Harry nhận được vào kỳ sinh nhật năm kỉa năm kia của nó .
Dượng Vernon nặng nề đứng lên, nói với vợ con:
"Thôi, anh đi ra nhà ga đây, Petunia à . Con có muốn đi theo chơi không, Dudley-cục-cưng ?"
"Hổng thèm ."

Dudley thấy màn cha nó răn đe Harry kết thúc mất rồi thì cũng hết cả hứng với những lời ổng nói, bèn quay lại dán mắt vô màn ảnh truyền hình .
Dì Petunia vuốt mái tóc vàng và rậm của cậu quí tử, âu yếm nói:
"Dudley còn phải chuẩn bị cho lịch sự để đón cô Marge mà . Má đã mua cho cục cưng một cái nơ mới dễ thương hết sức nói ."
Dượng Vernon thân ái vỗ lên bờ vai ú na ú nần của Dudley:
"Vậy lát nữa ba gặp lại con hén!"

Đang ngồi thừ ra trong trạng thái kinh hoàng ngây đờ, Harry bỗng nảy ra một ý tưởng bất ngờ . Buông miếng bánh mì nướng của nó xuống, Harry vội vàng đứng lên đi theo dượng Vernon ra đến cửa chính .
Dượng Vernon mặc áo khoác lái xe vào, nhìn thấy Harry đang đứng ngó mình, dượng bèn nạt:
"Tao không có dắt mày đi theo đâu!"

Harry lạnh lùng đáp:
"Làm như cháu muốn đi theo ấy! Cháu chỉ muốn hỏi dượng một điều ."
Dượng Vernon nhìn nó nghi hoặc . Harry lựa lời nói:
"Học sinh năm thứ ba ở trường Hog..., ở trường của cháu, được phép thỉnh thoảng đi thăm làng ."
"Thì sao ?", dượng Vernon gắt, tay dượng đã cầm cái chìa khóa xe máng trên cái móc gần cửa . Harry vội nói nhanh:

"Cháu cần có chữ ký của dượng trong đơn cho phép"
Dượng Vernon cười chế nhạo:
"Mà tại sao tao phải ký vô chứ ?"
Harry cẩn thận lựa từng tiếng từng lời:
"Dạ, cháu thấy thiệt là khó mà giả vờ với cô Marge là cháu học ở cái trường ... Thánh gì đó ..."
Dượng Vernon gào to:
"Trung tâm Thánh Brutus Giam giữ Thiếu niên Phạm tội Không Cải hóa nổi ."

Harry hài lòng khi nghe trong giọng nói của dượng Vernon có một nỗi hoảng hốt nào đó . Nó bình tĩnh ngước nhìn gương mặt to bè và tím rịm của dượng Vernon, nói:
"Dạ, cái trường đó, cháu thấy mình sẽ phải ghi nhớ nhiều thứ, rồi phải làm cho câu chuyện có vẻ thuyết phục, phải không dượng ? Nếu rủi mà cháu vô tình để lộ ra điều gì đó ..."

Dượng Vernon rống lên:
"Thì tao sẽ dộng cho mày ói ra hết những thứ mày nuốt vô, biết không?"
Dượng Vernon nhào tới, dứ dứ nắm đấm vô mặt Harry, nhưng Harry vẫn kiên cường . Nó nói bằng giọng không gì
Trang: « 1 2 3 »

Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban Full

Cùng Chuyên Mục
» [Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 2 [Xem: 1071]
» [Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 1 [Xem: 649]
» [Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 7 [Xem: 628]
» [Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 3 [Xem: 605]
» [Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 6 [Xem: 587]
» [Truyện Hay 18+] Yesterday - SexMania - Tập 5 [Xem: 562]
» Đọc Truyện Cơn Mưa Ngang Qua Full [Xem: 446]
Bài Viết Ngẫu Nhiên
» Tổng Hợp Post Me Hài ola 13-10-2013 [186 xem]
» Truyện Cổ Tích - Sự Tích Ông Đầu Rau [229 xem]
» Share Code Resize gắn Ads Thêm Trình Copy [439 xem]
» Danh sách tướng xoay tua tuần 66 [219 xem]
» Tool leech bài từ BlogVina.Com Cho ZenCMS [336 xem]
» Tổng Hợp Ola Post Me Hài 29/11/2013 [166 xem]
» Truyện Cổ Tích - Rể Trăn [180 xem]
LK2: SonTung
CSTAT